Thơ ngộ thiền của TỔ XÁ DẠ ĐA


Sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn, 732 năm, ớ nước Bắc ấn, cha là Xà Phiệt Đà, mẹ là Ưu Phúc Hiền, theo Ấn giáo. Khi ngài xuống miền trung nước Ấn vào chùa Tịnh An, gặp tổ Cưu Ma La Đa, xin tổ giải cho ngài câu:

-Phật và chúng sanh tánh thường rỗng nặng, đạo cảm thông không thể nghĩ bàn.

Tổ giải:

-Phật là trùm khắp, tự nhiên thanh tịnh và trong sáng, trong sáng này là nhờ điện từ Quang chứ không phải điện từ âm dương trong các hành tinh cũng như trong thân của ông.

Trong thân của mỗi chúng sanh ai cũng có 2 loại điện từ:

Một là điện từ Quang tự nhiên trong bể tánh thanh tịnh phật tánh.

Hai là điện từ âm dương trong vũ trụ là nói trùm khắp còn nói hạn hẹp là trong mỗi hành tinh, còn nói nhỏ hẹp là trong thân mỗi loài chúng sanh.

Khi người tu thiền tông mà tâm vật lý thanh tịnh, thì điện từ âm dương dần dần bớt đi đối với họ, nhờ vậy điện từ quang ở trong thân của họ lần lần hiển lộ, khi điện từ âm dương trong họ còn thật ít, tự nhiên điện từ quang tự nhiên trong bể tánh thanh tịnh phật tánh, hút điện từ quang trong thân của họ vào trong Bể tánh thanh tịnh phật tánh, cho nên trong kinh Đức Phật có dạy chỗ này như ông hỏi.

Tôi xin nói dõ thêm, khi tâm vật lý ông được thanh tịnh tức khắc điện từ Quang mênh mông trong phật tánh và điện từ Quang nhỏ xúi trong thân ông hai phần điện từ quang này hòa cùng nhau khó mà diễn tả được, chỉ người nào được hút vào, tự người đó biết thôi, vì chỗ đó Đức Phật nói không thể nghĩ hay bàn là chỗ này vậy.

Ngài vừa nghe tổ Cưu Ma La Đa giải thích, bỗng ngài khóc và trình với tổ:

-Con vừa nghe thầy vừa dẫn giải phật và chúng sanh, sao tự nhiên con như bị mất mình, hiện tượng ấy là gì, xin ngài giải thích cho con hiểu?

Tổ dạy:

Người nào vừa nghe 1 câu kinh tuyệt cao trong nhà phật, mà có hiện tượng như con nói người đó đã cảm nhận được Thanh tịnh thiền mà Như Lai đã dạy nơi thế giới này.

Vậy con muốn theo ta học đạo thiền không? Nếu muốn ta sẽ dạy cho con chỗ bí mật thiền tông cho.

Ngài liền trình với tổ:

Kính thưa thầy, con xin theo thầy xuất gia, học đạo thiền tông, để nhận ra chỗ cao xâu của pháp môn thiền tông này.

Tổ nhận ngài là đồ đệ và dạy ngài những bí yếu của pháp môn thiền tông, 6 năm sau tổ hỏi ngài:

-Con theo sư phụ học đạo thiền tông, nay đã được 6 năm, vậy con đã học được gì ở pháp môn thiền tông học này, hãy trình cho ta biết?

Ngài liền trình với tổ bài kệ 36 câu:

 

Trước đây con nguyện con cầu

Để tìm chân lý và cầu thoát ly

Thiền tông quả thật diệu kỳ,

Để tâm thanh tịnh cái chi cũng tường,

Hiện tại con hết đau thương,

Con đường sanh tử con thường rõ thông,

Nhờ thầy chỉ dạy thật lòng

Con lìa vật chất thong dong Niết Bàn,

Con nay thật sự bình an,

Rơi vào Bể tánh như vào nhà con,

Sông núi thế giới vẫn còn,

Là của vật lý không hề ham mê,

Nhờ thầy con biết đường về,

Niết Bàn thanh tịnh là quê của mình,

Tâm con thanh tịnh tuyệt linh

Rõ ràng Bể tánh của mình ngày xưa,

Ngày xưa con khẩn sớm trưa,

Hao mòn sức lực mà chưa thấy gì,

Thầy dạy đơn giản diệu kỳ

Chỉ cần thanh tịnh cái chi cũng tường,

Hiện tại con hết đau thương,

Niết Bàn thanh tịnh là đường con đi,

Con nay không phải cầu chi,

Quê hương chân thật tức thì thấy ngay,

Tâm con thanh tịnh suốt ngày,

Vật chất không dính còn hoài tịnh thanh,

Nhìn trong Tam Giới như tranh,

Con thấy cứ thấy không dành thứ chi,

Lời thầy quả thật diệu kỳ,

Vừa nghe đã ngộ cái chi cũng lìa,

Từ nay con thường sớm khuya,

Luôn luôn thanh tịnh thì lìa trầm luân,

Hiện tại con rất vui mừng,

Vì đã dứt được tử sinh luân hồi,

Thiền tông đơn giản vậy thôi,

Luân hồi sinh tử dứt dồi với con.

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan