Thơ ngộ thiền của tổ Tăng Già Nan Đề (sanghanandi)


Sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn 612 năm, ngài ở thành Thất La Phiệt, nước Bảo Trang. Cha là vua Bảo Trang Nghiêm, mẹ là hoàng hậu Thụy Phương Trinh. Ngài rất thông mình, 3 tuổi mà ngài đã lý luận rất giỏi, khi đi học trongg lớp không ai chanh luận lại ngài được, học hết đại học ngài thường đi tìm những vị có danh tiếng để học hỏi thêm, khi ngài gặp được tổ sư Thiền tông đời thứ 16 là La Hầu Đa La, ngài hỏi tổ:

-Thầy tu để được cái gì?

Tổ thấy ngài hơi đặc biệt nên trả lời: Ta tu là để giải thoát.

Ngài hỏi tiếp: Cái gì dàng buộc ông mà giải thoát?

Tổ nói bài kệ:

 

Vừa nghe tổ La Hầu Đa La đọc 12 câu kệ, ngài cảm nhận được sự siêu thoát, nên xin với tổ cho ngài theo làm đệ tử tổ bảo:

Nếu ông được vua cha và hoàng hậu đồng ý ta sẽ nhận ông làm đệ tử. Ngài về trình thưa vua cha và hoàng hậu cho xuất gia, được vua cha và hoàng hậu đồng ý nên ngài theo tổ xuất gia theo học đạo thiền.

Ngài theo tổ được 5 năm, 1 buổi sáng mùa xuân, ngài và tổ đi dạo trong vườn hoa, tổ thấy có hoa mai rơi từ cành xuống đất, tổ hỏi:

-Sao hoa mai lại dụng như thế?

Ngài trình với tổ bằng 32 câu kệ:

 

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan