Thơ ngộ thiền của TỔ TĂNG GIÀ NAN ĐỀ (sanghanandi)


Sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn 612 năm, ngài ở thành Thất La Phiệt, nước Bảo Trang. Cha là vua Bảo Trang Nghiêm, mẹ là hoàng hậu Thụy Phương Trinh. Ngài rất thông mình, 3 tuổi mà ngài đã lý luận rất giỏi, khi đi học trongg lớp không ai chanh luận lại ngài được, học hết đại học ngài thường đi tìm những vị có danh tiếng để học hỏi thêm, khi ngài gặp được tổ sư thiền tông đời thứ 16 là La Hầu Đa La, ngài hỏi tổ:

-Thầy tu để được cái gì?

Tổ thấy ngài hơi đặc biệt nên trả lời: Ta tu là để giải thoát.

Ngài hỏi tiếp: Cái gì dàng buộc ông mà giải thoát?

Tổ nói bài kệ:

Người đời cứ mãi hơn thua

Dành về cho được là vừa bản thân

Ta tu việc ấy không cần

Chỉ cần thanh tịnh, không cần thứ chi,

Ngài là thái tử hiểu chi,

Vùi đầu vật chất tìm chi trong này,

Dù vua hay quan sứ này

Khi hết sự sống nhận thây thối sình,

Ta tu hiểu được huyền linh

Vượt ngoài sanh tử 1 mình biết thôi,

Ta nay đã biết được rồi,

Luân hồi sanh tử là thôi với mình.

 

Vừa nghe tổ La Hầu Đa la đọc 12 cau kệ, ngài cảm nhận được sự siêu thoát, nên xin với tổ cho ngài theo làm đệ tử. tổ bảo:

Nếu ông được vua cha và hoàng hậu đồng ý ta sẽ nhận ông làm đệ tử. Ngài về trình thưa vua cha và hoàng hậu cho xuất gia, được vua cha và hoàng hậu đồng ý nên ngài theo tổ xuất gia theo học đạo thiền.

Ngài theo tổ được 5 năm, 1 buổi sáng mùa xuân, ngài và tổ đi dạo trong vườn hoa, tổ thấy có hoa mai rơi từ cành xuống đất, tổ hỏi:

-Sao hoa mai lại dụng như thế?

Ngài trình với tổ bằng 32 câu kệ:

 

Thế gian là bởi vô thường

Sanh ra đẹp đẽ sau cùng dụng đi

Thiền tông thầy dạy con ghi,

Có sanh, có tử là y cõi này,

Thầy dạy muốn hết dần xoay,

Chỉ cần thanh tịnh cắt dây luân hồi

Vì vậy thầy dạy con thôi,

Hôm nay sanh tử biết dồi không theo.

Thiền tông không thấy giàu nghèo,

Hằng hà châu báu cứ theo con hoài,

Con nay biết được trần ai

Ham mê vật chất theo hoài trầm luân.

Vì vậy Đức Phật dạy dừng

Luân hồi sanh tử sẽ dừng lại ngay,

Con xin cám ơn tổ ngài

Con nay biết được hết ngay luân hồi,

Nhờ thầy chỉ dạy con thôi,

Luân hồi nhiều kiếp hết rồi với con,

Hôm nay vọng tưởng không còn

Chỉ còn thanh tịnh lòng con nhẹ nhàng.

Nhờ thầy con được bình an,

Nhận ra Bể tánh con an muôn phần,

Từ nay việc của dương trần

Tự nó luân chuyển là phần thế gian,

Con nay đã được bình an,

Những thứ vật chất không màng đến chi,

Thiền tông thật sự diệu kỳ,

Không dính không mắc, cái chi cũng lìa,

Những thứ phiền não xưa kia

Là của vật lý con lìa đã xong,

Nhìn về Linh Thứu nguyện mong,

Kính xin Đức Phật chứng lòng của con.

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan