Thơ ngộ thiền của TỔ SƯ TỬ (aryasimha)


Sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn 880 năm, dòng Bà La Môn giàu có, khi lớn ngài thường chanh luận với các thầy Bà La Môn về nhân sinh vũ trụ. Những lý luận mà các thầy nói với ngài không thuyết phục được ngài, tổ Hạc Lặc nghe nói lý luận của ngài đánh gục các thầy Bà LA Môn, nên tổ tìm đến hỏi:

Ta nghe ông có 1 lý luận thật vững chắc, vậy ta hỏi ông bàn tay ta có mấy ngón?

Ngài cười và nói với tổ: Ngài giỡn với tôi đó phải không, ai không biết là có 5 ngón.

Tổ hỏi: Sao ông biết có 5 ngón?

Ngài trả lời: Vì tôi thấy.

Tổ bảo: Ông nói tôi thấy, vậy ông đem cái tôi cho ta xem thử?

Đến đây ngài cứng họng, đành thưa với tổ, chỗ thầy hỏi này cao xa thật tình con mù tịt.

Tổ liền nói tiếp: Cái tranh luận của ông chỉ là lời nói đầu môi, chứ lời nói trân thật ông không biết được, nếu ông muốn học chỗ cao sâu, hãy theo làm môn đồ ta sẽ dạy cho.

Ngài dẫn tổ về nhà và trình thưa với cha mẹ, cho ngài theo tổ xuất gia, cha mẹ ngài đồng ý.

Ngài theo tổ được 3 năm, 1 hôm tổ hỏi:

-Con theo ta học đạo Thiền Tông của Phật Thích Ca Mâu Ni, có khác gì với đạo Bà La Môn không?

Ngài liền trình với tổ Hạc Lặc Na 44 câu kệ:

 

  1. Bà La Môn dạy tu thiền
  2. Phải nhìn xâu tận nơi miền xa xăm,
  3. Lúc nào tâm phải chăm chăm,
  4. Kiên trì như vậy thì thần hiện ra,
  5. Chúng sanh trong cõi ta bà,
  6. Thực hiện được vậy thần THÊ RA giúp mình
  7. Khi thấy thần hiện thì mừng
  8. Ngài liền cứu giúp mình đừng lãng quên,
  9. Nhiều năm kính lạy ơn trên,
  10. Cầu mong khẩn lạy thần trên không về,
  11. Theo thầy chỉ học 1 đề,
  12. Thôi dừng hay dứt không hề dụng công,
  13. Chỉ có mấy chữ đã xong,
  14. Luân hồi sanh tử là không theo mình,
  15. Không cần cầu khẩn thần linh,
  16. Rơi vào Bể tánh 1 mình biết thôi,
  17. Tổ ơi con nay đã thôi,
  18. Những chuyện sanh tử con thôi không tìm,
  19. Thiền Tông thanh tịnh là yên,
  20. Chính chỗ thanh tịnh nhận liền tánh nghe,
  21. Tánh nghe, tánh thấy không che,
  22. Tánh thấy thanh tịnh không che thứ gì,
  23. Khi nghe thanh tịnh 1 khi,
  24. Nếu nghe thanh tịnh cái gì cũng thông,
  25. Thiền Tông không phải ngóng chông
  26. Mà chỉ thanh tịnh ở trong tánh mình,
  27. Con thường nhận được nặng thinh,
  28. Sống với phật tánh khắp trùm muôn phương,
  29. Con nay đã nhận tỏ tường,
  30. Ở trong thanh tịnh là thường an vui,
  31. Trong tánh không có cái tui,
  32. Chỉ có phật tánh an vui không lường,
  33. Thiền Tông Đức Phật dạy thường,
  34. Thường sống thanh tịnh là đường siêu sâu,
  35. Thiền Tông không cần khẩn cầu,
  36. Vào trong phật tánh không cầu thứ chi,
  37. Không cầu mà đủ không nghì
  38. Lục căn sáu thứ cài gì cũng thông,
  39. Nhìn về khoảng chống trời không,
  40. Lúc nào cũng nhớ công ơn của thầy,
  41. Con xin kính nguyện tại đây,
  42. Thiền Tông con nguyện tại đây lưu truyền,
  43. Thiền Tông tuyệt diệu rất thiêng,
  44. Đưa người sanh tử về miền an vui.

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan