Thơ ngộ thiền của TỔ LA HẦU ĐA LA (rahulata)


Bình thường con kiếm con tìm

Tìm ra phật tánh để mà sống vui

Tìm hoài tìm mãi tánh tôi

Mà không thấy tánh của tôi bao giờ.

Thiền tông tổ dạy bây giờ,

Không tìm không kiếm sờ sờ thấy, nghe

Thấy, nghe cứ việc thấy, nghe,

Thấy, nghe thanh tịnh, thấy nghe của mình,

Giờ đây con chỉ nặng thinh

Mà sao tánh thấy con nhìn xa xăm,

Con nghe thanh tịnh âm thầm

Nghe được thông suốt không lầm thứ chi,

Thiền tông sao quá diệu kỳ,

Chỉ cần thanh tịnh cái chi rõ ràng

Hành thiền cực nhọc gian nan,

Hành được vật lý tuôn chàn chảy ra,

Là thứ ảo giác ta bà,

Có muôn ngàn được chỉ là bỏ đi,

Thiền tông không dụng thứ chi

Chỉ cần thanh tịnh cái gì cũng chân,

Dù cho lạy cục xa gần,

Lạy mà kết quả, bỏ sông cho dồi,

Thiền tông đơn giản vậy thôi

Chỉ cần thanh tịnh hết đời trầm luân.

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan