Thơ ngộ thiền của TỔ GIÀ DA XÁ ĐA


Sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn 654 năm, ở nước Ma Đề, cha là Già Thiên Cái, mẹ là Lam Phương Tánh, da ngài trắng sáng hơn người bình thường, ngài thích những nơi vắng vẻ, còn nời nói của ngài là những lời nói ẩn ý, xâu mầu, tổ Tăng Già Nan Đề nghe ngài có những điều kỳ đặc, nên đến gặp ngài, tổ hỏi:

-Ta nghe ông có những lời nói sâu xa, vậy những gì là hiểu biết cao tột của ông, ông hãy nói cho ta nghe thử?

Ngài trình với tổ:

-Những người nghe tôi nói họ bảo tôi nói những lời khó hiểu, chứ sự thật không có gì là khó hiểu cả, tại vì họ tưởng tượng nhiều đó thôi.

Tổ nói: Vậy ông hãy nói cho ta nghe những lời bình thường ấy thế nào?

Ngài liền trình 12 câu kệ như sau:

 

Ngài thưa với tổ:

Con nói vậy họ bảo con gàn bướng không tin thần thánh.

Tổ bảo:

Ông có cái hiểu biết vượt hơn người bình thường một chút, nếu ông muốn hiểu lời chân thật của Như Lai dạy, ông phải xuất gia theo ta học đạo thiền thì mới hiểu thông tất cả những gì nơi thế giới này, nghe tổ nói vậy ngài xin suất gia theo tổ.

Theo tổ được 3 năm, một hôm tổ hỏi:

-Nay ta đã già, ta muôn truyền tổ vị thiền tông lại cho ông, nhưng theo quy định của Như lai, ai làm tổ sư thiền tông người đó phải trình sự hiểu biết của mình với vị tổ trước.Vậy ông hãy trình kệ của ông cho ta nghe, nếu đúng ta sẽ truyền tổ vị thiền tông cho ông.

Ngài liền trình bài kệ 40 như sau:

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan