Thơ ngộ thiền của tổ CA TỲ MA NA (kipimala)


Sanh sau đức phật nhập niết bàn 475 năm, ở nước Hoa Thị, cha là Ca Phất Trung Thiên, mẹ là Khưu Phước Thiện. Gia đình ngài tu theo đạo Bà La Môn, còn ngài là 1 cử nhân thần học, cũng là một giảng sư bậc nhất trong đạo Bà La Môn. Một hôm tại thánh đường Chánh Thiên. Ngài lên tòa giảng về những vị ở nhân gian tích phước được lên cõi trời hưởng phước.

Tổ Mã Minh hỏi ngài như sau:

-Người sống ở cõi trời sống được bao nhiêu năm?

Ngài trả lời: Nếu tính thời gian ở trái đất này, người sống ở cõi trời sống gấp 100 lần người sống ở nhân gian, tức khoảng 7000 tuổi.

Tổ mã minh hỏi:

Khi người sống cõi trời hết tuổi thọ sẽ đi đâu?

Ngài trầm ngâm suy nghĩ 1 hồi rồi trả lời:

Đi… đi…

Tổ Mã minh bảo: Ông nghiệm mà biết, ông suy nghĩ mà trả lời cho ta, lời nói đó là sinh diệt không đúng.

Ngài hỏi: Tại sao không đúng?

Vì lời nói mà ông tưởng tượng ra là lời nói theo chiều thành, trụ, hoại, diệt, tức luân hồi nên không phải là chân thật.

Ngài nghe tổ nói vậy nên hỏi:

Như vậy người tu nơi thế giới này làm sao không bị luân hồi?

Tổ trả lời bằng 12 câu kệ:

Vừa nghe tổ đọc xong 12 câu ngũ ngôn, ngài liền lãnh hội được, ngài khóc và nói với tổ như sau:

-Suất mấy trục năm, tôi đi làm cái ghề giảng sư, mục đích chính của tôi là muốn cho nhiều người nghe khen ngợi có chút tiền để hưởng thụ không phải vất vả đi làm, hôm nay nghe được mấy câu kệ của thầy dạy, tự nhiên tôi bừng hiểu, vậy tôi xin trình sự hiểu biết của tôi với thầy như sau:

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan