Thơ ngộ thiền của TỔ BÀ XÁ TƯ ĐA (basiasita)


TỔ BÀ XÁ TƯ ĐA (basiasita), sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn 919 năm, người nước Kế Tân, dòng Bà La Môn giàu có, cha là Bà Tịnh Hạnh, mẹ là Thường An Lạc, khi mẹ sanh ngài ra tay phải của ngài cứ lắm chặt lại, đến 6 tuổi tổ Sư Tử đến nhà ngài, cha mẹ ngài đem việc ngài sau khi sanh tay cứ nắm chặt.

Tổ bảo:

Đời trước ta là vị quốc sư nước Phục Hưng, còn nó là thị giả của ta, khi ta được vua nước Thiệt Đà lân cận mời sang cúng dường, khi ra về vua nước Thiệt Đà, có tặng ta 1 viên ngọc bích, ta giao cho nó cầm giữ, khi qua sông về nước chúng tôi bị cơn gió lốc, làm thuyền của chúng tôi chìm và 2 chúng tôi chết.

Nó đang cầm giữ viên ngọc bích không dám bỏ tay ra, nên nay ta đến bảo nó trả lại cho ta, 2 ông bà cũng lên cho nó theo ta hoằng hóa giáo pháp Thiền Tông mà hôm nay Như Lai đã truyền đến cho ta.

Cha mẹ ngài đồng ý cho ngài theo tổ xuất gia, tổ sư tử liền bảo ngài:

-Con hãy trả viên ngọc bích lại cho ta.

Ngài liền mở tay ra, tổ Tư Tử liền nhận viên ngọc bích. Ngài cũng từ giã cha mẹ theo tổ học đạo thiền.

Tuy ngài theo tổ học đạo Thiền Tông, nhưng ngài thích tìm hiểu những điều bí ẩn trong nhân gian nên 1 hôm tổ hỏi:

Giác ngộ và giải thoát là việc của người tu Thiền Tông, con cứ mải mê tìm kiếm những việc trong nhân gian này, con tìm kiếm biết khi nào mới biết hết được.

Ngài nghe lời dạy của sư phụ, nên ngày đêm no học đạo Thiền Tông, ngài theo tổ học được 16 năm, một hôm tổ nói với ngài:

Pháp môn Thiền Tông là pháp môn Như Lai truyền ngoài kinh điển, chỉ có những vị tổ sư thiền hiểu được mà thôi, từ khi con theo ta học đạo Thiền Tông đến nay, con có hiểu gì pháp môn Thiền Tông này không?

Ngài trình thưa với tổ sư tử:

Kính thưa tổ, từ khi con bỏ tìm kiếm, nghe lời tổ dạy, con đã nhận ra chỗ kỳ đặc này, vậy con kính trình lên tổ kiểm chứng cho con có đạt được bí mật thiền tông chưa? Nếu có gì không phải xin tổ chỉ dạy thêm.

Ngài trình với tổ bài kệ 24 câu:

  • Khi con tập Thanh tịnh thiền,
  • Ngày đêm niêm mật tịnh thiền mà thôi,
  • Mười ngày con bị cuốn chôi,
  • Vào nơi chống rỗng tưởng rồi đời con,
  • Nhớ lại thầy dạy con thôi,
  • Không run không sợ nhận thời thứ chi,
  • Nhớ ra con hiểu được thì,
  • Đây là Bể tánh cái chi cũng bình,
  • Rơi vào con chỉ nặng thinh,
  • Cứ việc ngắm nhìn nó thấy xa xăm,
  • Nhớ lời thầy dạy âm thầm,
  • Thấy cứ việc thấy đừng lầm thứ chi,
  • Thiền Tông là pháp diệu kỳ,
  • Rơi vào Bể tánh cái gì cũng thông
  • Ngày xưa Phật dạy Thiền Tông,
  • Là Thiền thanh tịnh đừng mong thứ gì,
  • Chỉ cần thanh tịnh 1 khi,
  • Luân hồi sanh tử làm chi được mình,
  • Thiền Tông huyền diệu tuyệt linh,
  • Giúp người giải thoát là mình yên vui,
  • Bỏ đi ngã mạng cái tôi,
  • Sống với phật tánh cái tôi hết liền,
  • Sống được như vậy bình yên,
  • Là hết sanh tử, sống yên Niết Bàn.

(Trích trong quyển cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị tổ sư thiền tông – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội)

Tin Liên Quan