NHỮNG VỊ TU HẠNH ĐẦU ĐÀ, KHI TÂM THANH TỊNH, ĐƯỢC GỌI LÀ GÌ?

– Ông Ca Chiên Diên ra trước Như Lai, quì gối, trịch vai áo bên phải, chắp tay bạch cùng Như Lai rằng:

– Kính bạch Đức Thế Tôn: Những gì mà Đức Thế Tôn dạy chúng con, chúng con đều nắm được, riêng còn 1 phần sau đây chúng con chưa hiểu, kính xin Đức Thế Tôn dạy chúng con:

– Những vị tu hạnh đầu đà, mục đích là dụng công tu hành ép cho tâm vật lý thanh tịnh. Vậy, khi tâm được thanh tịnh được gọi là gì, kính xin Đức Thế Tôn dạy chúng con?

Đức Phật dạy:

– Người tu hạnh đầu đà gọi là tu khổ hạnh, mục đích tu là dụng công ép cho thân và tâm vật lý được thanh tịnh. Khi dụng công tu được thanh tịnh rồi. Cái thanh tịnh mà do dụng công tu mà được, gọi Tịch tĩnh, cũng gọi là Tĩnh lặng, hay Cô tịch. Người dụng công tu ép cho thân tâm được tĩnh lặng rồi, an trú vào trong đó, gọi là an trú trong “Niết bàn Tịch tĩnh”. Thời gian an trú được bao lâu, là do sự dụng công ép thân và tâm vật lý của họ, nếu dụng công ép 1 giờ, thì Niết bàn

1 giờ. Dụng công ép thân tâm 1 ngày, thì Niết bàn 1 ngày hay lâu hơn nữa. Thời gian ở trong Niết bàn Tĩnh lặng này, luân hồi nơi trái đất này không kéo họ được, khi hết dụng công, là trở lại bình thường, thì chịu qui luật luân hồi nơi trái đất này nữa.

– Người dụng công tu ép cho thân tâm được thanh tịnh, gọi là “Người A La Hán”, tức người sống trong “Cô tịch”. Khi còn sống, nếu ở nơi có người sinh sống, họ không tiếp xúc với ai, thường thường họ cất những am tranh ở riêng biệt, hoặc vào nơi hang vắng sống một mình.

Ông Ca Chiên Diên vui mừng đảnh lễ Như Lai rồi lui ra.

TRÍCH QUYỂN “HUYỀN KÝ CỦA ĐỨC PHẬT TRUYỀN THEO DÒNG THIỀN TÔNG”.
NXB. TÔN GIÁO HÀ NỘI.

Tin Liên Quan