Nếu con không tự ra ngoài trung tâm vận hành nhân quả luân hồi được, như vậy con phải làm sao, kính xin Đức Thế Tôn dạy con?

Ông Xá Lợi Phất thưa hỏi tiếp:

-Kính bạch Đức Thế Tôn: Đức Thế Tôn đã cho con biết, là con có nhiều công đức, khi con hết duyên sống nơi thế giới này, con tập thanh tịnh được thuần thục, đồng nghĩa tánh phật của con được rơi vào trung tâm vận hành nhân quả luân hồi. Nếu con không tự ra ngoài trung tâm vận hành nhân quả luân hồi được, như vậy con phải làm sao, kính xin Đức Thế Tôn dạy con?

Đức Phật dạy:

-Này ông Xá Lợi Phất: Số công đức của ông thừa sức vượt Hải triều dương, không cần vị phật nào trợ giúp cả, mà ông chỉ học thuộc lòng công thức vượt hải triều dương là được.

Như Lai cũng dạy cho ông biết 2 trường hợp:

Trường hợp 1:

Người có công đức ít mà biết công thức này, nếu không tự vượt qua cửa hải triều dương được, chỉ cần nhớ đến Như Lai, là Như Lai sẽ đến giúp ông.

Vì sao Như Lai giúp ông được?

-Vì thanh tịnh mà nhớ đến Như Lai hoặc nhớ đến vị phật nào trong các kinh mà Như Lai dạy. Thì tức khắc Như lai hoặc vị phật đó đến cửa hải triều dương giúp ông qua. Trong các kinh Như lai đã có dạy: Phật chúng sánh tánh thường rỗng lặng, đạo cảm thông không thể nghĩ bàn, là Như Lai dạy chỗ này vậy.

Trường hợp 2:

Người có công đức ít, không vượt qua được hải triều dương, đã vậy mà còn bị đau đớn rất nhiều, trường hợp này có 2 nguyên do:

1-người đó tạo ra phước đức quá nhiều, khi hết duyên sống mà muốn trở về bể tánh thanh tịnh. Nghiệp phước đức này nó không chịu, nên nó kéo người có phước đi hưởng phước, cứ giằng co như vậy mà người này bị đau từ ngực trở lên đầu.

2-người tạo ra ác đức quá nhiều, khi hết duyên sống mà muốn giải thoát, nghiệp ác này nó đâu có chịu, vì vậy nghiệp ác này nó phải kéo người này đi trả quả ác do người này đã tạo ra. Trong lúc giằng co như vậy, nên người này bị đau giữ dội từ bụng xuống chân.

Hai trường hợp này không vị phật nào trợ giúp mình được cả, mà chỉ có tự mình giúp mình thôi.

Ông và đại chúng có mặt ở đây phải hiểu:

Như Lai chỉ cách xử lý như sau:

-Trường hợp 1:

Đại chúng hãy kiểm nghiệm như sau: tâm thanh tịnh là bị đau. Tâm nghĩ đến phước mà mình làm là hết đau.

Đây đúng là nghiệp thiện do mình đã tạo ra, nó kéo mình đi hưởng phước. Trường hợp này mình phải nhớ rõ lại, khi mình làm phước thiện mình muốn vãng sanh đi về đâu. Nếu mình muốn vãng sanh đến nước Tinh Độ của Đức Phật A Di Đà. Hôm nay mình biết nước tịnh độ sống có thời gian, nên nay mình không muốn đến nước Tịnh Độ sống nữa, mình hãy nhờ người nhà lập bàn hương, tự mình khấn nguyện như sau:

-Con kính xin Đức Phật A Di Đà: Những phước đức mà con đã tạo ra trước đó, con xin gửi đến ngài, xin ngài tùy ý sử dụng phước đức của con trong nước Tịnh Độ của ngài.

Khi nguyện xong như vậy, mà nghe thân mình hết đau thì nghiệp phước của mình đã được Đức Phật A Di Đà tiếp nhận.

-Trường hợp mình muốn vãng sanh đến cõi trời nào đó, ví dụ mình muốn vãng sanh đến cõi trời thượng đế, thì trường hợp này cũng lập bàn hương tự mình khấn nguyện như sau:

+Con kính trình đức Quan Thế Âm Bồ Tát: Xin ngài từ bi nhận nghiệp phước đức của con, trao lại cho (ông hay bà nào đi làm phước với mình mà mình mến nhất). Vì hôm nay con tu theo pháp môn thanh tịnh thiền của Đức Phật thích ca mâu Ni dạy, con đã hiểu:

Dù sống ở đâu trong Tam Giới này cũng đều khổ cả.

Con đã giác ngộ câu: Tam Giới vô an như hỏa trạch!

Vậy kính xin Đức Quan Thế Âm Bồ Tát nhận phần phước đức của con trao lại cho…kính xin Đức Đức Quan Thế Âm Bồ Tát giúp con.

Còn người nào nỡ tạo ra ác đức thì tự mình phải thực hành như sau:

Tìm cho được bài kinh sám hối mà Như Lai truyền theo dòng thiền thanh tịnh. Sám hối liên tục trong 7 ngày. Khi mình sắp rời thế gian này, nếu không nghe thân tứ đại này đau là tốt, miệng lúc nào cũng đọc câu:

-Nghiệp chướng bổn lai không.

Đọc khi nào tánh phật của mình qua được của hải triều dương là thành công.

Còn thân mình còn đau nhưng ít, phải đem câu nhất tự thiền ra áp dụng. Bằng cách nào?

Bằng cách là nói lên 1 tiếng thật lớn: “Buông”

Nhờ tiếng nói lớn và bất ngờ này nghiệp ác đeo theo người đó tự nhiên buông, nghiệp vừa buông là tánh phật của người đó liền được đẩy qua cửa hải triều dương vào bể tánh thanh tịnh ngay.

Còn vỏ bọc tánh người của người đó, nó liền được hút vào vòng luân hồi nơi thế giới này để tiếp nhận trung ấm thân khác.

Vừa nghe Đức Phật dạy công thức giải thoát xong ai ai cũng khóc và nói:

-Lời dạy của Đức Thế Tôn chúng con chưa từng nghe.

Trích trong quyển “Đức Phật dạy tu thiền tông”- NXB Tôn Giáo Hà Nội 2012

Tin Liên Quan