Kính xin Đức Thế tôn dạy con cách ấm vô minh là sao?

Bà Nam Thi Phương Vũ thưa hỏi tiếp:

Kính xin Đức Thế tôn dạy con cách ấm vô minh là sao?

Đức Phật dạy:

Cách ấm là ở trong thai của mẹ, vô minh là không còn sáng suốt nữa.

Tức vào trong thai của mẹ thì không còn nhớ đời trước nữa. Đây là quy luật nhân quả trong thế giới vật lý này, nếu không quên những đời trước thì phải khổ sở vô cùng. Vì sao vậy?

Như Lai ví dụ sau bà sẽ rõ:

Ví dụ đời trước bà là người giàu có, mà lại keo kiệt với kẻ ăn người ở, theo luật nhân quả nếu phước của bà đời này đã sử dụng hết, thì bà phải trở lại làm người hầu để trả nợ trước, nếu bà không quên đời trước của mình thì bà có sống nổi không?

Hoặc đời trước bà là 1 vị thầy được nhiều người kính nể, vì bà có nhiều người kính nể như vậy, để không phụ lòng những người có lòng kính nể bà, nhưng phật pháp bà không biết giác ngộ là sao và giải thoát là gì? Bà tưởng tượng ra để đáp lại lòng kính trọng của họ, sau họ cúng tiền cho bà. Cũng vì bà không biết mà tưởng tượng ra đó, tức bà tạo ra nhân quả xấu, bà phải đầu thai trở lại để trả quả cho những người này, nếu bà nhớ rõ như vậy bà có chịu nổi không? Cũng ví cách ấm vô minh này bà mới sống được.

Như Lai kể cho bà nghe 1 câu truyện, ở thị trấn Dương Đường, có ông Thân Thành Lượng, đời trước là 1 vị quan phủ tỉnh có lòng từ ái thương người, ai ai cũng kính trọng ông, ông thường đến chùa thọ bát quan trai để cầu phúc cho bá tánh, ông thường cầu như sau:

-Tôi xin ăn bữa cơm thanh tịnh này trước để gia đình tôi được bình yên, sau giúp cho nhân dân trong tỉnh của tôi được ấm no hạnh phúc.

Có 1 lần vị quan này cầu thêm như sau:

-Nếu kiếp sau tôi được làm người trở lại, xin cho tôi được nhớ lại đời trước của tôi.

Người nào thọ bát quan trai mà giữ đúng 8 giới quy định trong vật lý này, thì những nguyện ước của mình sẽ được toại nguyện. Vị quan phủ tỉnh này khi thọ bát quan trai ông thực hành rất nghiêm chỉnh đúng theo quy luật nhân quả nơi thế giới này. Tuy ông là 1 vị quan có lòng từ ái, nhưng có lần ông bị vướng vào 1 nỗi như sau:

-Em vợ của ông phạm tội giết người, vì vợ ông van xin ông cứu giúp cho đứa em này, ông đồng ý bỏ qua, luật pháp là giết người phải đền mạng. Tuy ông bỏ qua như vậy, nhưng cũng bồi thường thỏa đáng cho bên gia đình bị sát hại. Nhân thế việc này là phải, nhưng về nhân quả việc này không thể được.

Vì sao vậy?

Vì nhân quả là luật bất di bất dịch nơi thế giới vật lý này. Cũng vì ông bỏ qua chuyện giết người này, nên khi ông hết duyên sống, ông được sanh vào gia tộc của người bị giết hại. Khi ông được sanh vào gia tộc này, tánh ông rất hiền lành, nhưng không hiểu sao mà ai cũng ghét ông, xem ông như kẻ thù, 1 hôm Như Lai đi qua đây, ông có đến ra mắt Như lai và hỏi duyên cớ tại sao ai cũng ghét ông như vậy?

Như Lai không trả lời mà có lời khuyên ông:

-Ông cứ sống bình thản đi rồi có ngày sẽ qua, ông không chịu cứ năn nỉ Như Lai mãi

Như Lai có nói: Nếu ông biết được đời trước của ông thì ông không thể nào sống được đâu,

Ông không tin nên cứ năn nỉ Như Lai.

Nên Như Lai nói:

Ông năn nỉ Như Lai như vậy, nếu Như Lai nói cho ông biết thì Như Lai phá vỡ quy luật nhân quả vật lý nơi thế giới này. Nhưng đây cũng là bài học cho nhiều người đời sau, nên Như Lai cho ông biết, khi ông biết được rồi thì mạng sống của ông sẽ mất. Nếu ông chịu Như Lai sẽ tạo điều kiện cho ông biết.

Ông ấy bằng lòng và Như Lai dùng ngón tay trỏ ấn vào thiên nhãn của ông và nói:

Đúng 30 ngày sau ông sẽ biết tất cả những gì mà đời trước ông đã làm. 30 ngày sau thiên nhãn của ông được mở, tự nhiên ông biết tất cả việc làm đời trước của ông. Đời trước ông làm phước rất nhiều, chỉ mắc là 1 nỗi tha tội chết cho em vợ của ông. Vì ông biết được quá khứ đó, nên tự ông ăn bữa cơm bát quan trai và nguyện được bỏ mạng, để trả mạng mà ông đã tha mạng sống cho em vợ của ông. Thế là ông thực hiện có kết quả là ông tự chết.

Bà Nam Thi Phương Vũ vừa nghe Đức Phât dạy về nhớ lại đời trước, tự nhiên bà bật khóc, làm những vị có mặt ai cũng khóc theo.

Bà lạy tạ Đức Phật rồi lui ra.

Trích trong quyển “Đức Phật dạy tu thiền tông”- NXB Tôn Giáo Hà Nội 2012

Tin Liên Quan