Kệ ngộ thiền của tổ TỔ PHỤC ĐÀ MẬT ĐA (vị tổ thiền tông đời thứ 9)


Tiếng vang của chén đá này,

Vang đi khắp chốn chuyện này lạ tai

Tiếng nghe sao lại nghe hoài

Nghe như trùm khắp tỏ bày cùng ai.

Thầy ôi con ngộ căn tai,

Tiếng đi trùm khắp hôm nay tỏ tường

Thiền tông đức phật chủ trương,

Ngộ được tánh biết là đường về quê.

Quê xưa chỉ 1 đường về

Về nơi quê cũ không hề làm chi

Thiền thanh đặc biệt diệu kỳ,

Rơi vào bể tánh cái chi cũng tường.

Rửa chén con hết bi thương

Tiếng kêu chén đá tỏ tường tánh nghe,

Như vậy các tánh là bè

Đưa con thanh tịnh bằng bè về quê,

Trước kia con muốn trở về

Về nơi quê cũ 1 bề dụng công

Thiền tông không phải cầu mong,

Mà chỉ 1 lòng thanh tịnh mà thôi

Cũng đừng nghĩ chuyện xa xôi

Trước kia suy nghĩ vào đời chuyển luân

Phật xưa chỉ dạy chữ dừng

Không theo vật lý là dừng lại ngay.

Phật ôi con khóc vì ngài

Dạy con thanh tịnh vào ngay Niết Bàn,

Thầy con nhắc lại dõ dàng

Linh Sơn Phật dạy 1 đàng về quê.

Hôm nay con thấy đường về

Niết Bàn thanh tịnh là quê của mình,

Phật ôi con chỉ nghe nhìn

Lời ngài huyền diệu tuyệt linh vô cùng.

Không ngờ nghe thấy muôn trùng

Về nơi quê cũ ung dung nhẹ nhàng

Con nay đã được bình an

Niết Bàn thanh tịnh muôn ngàn thảnh thơi.

(Trích quyển :cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị Tổ sư thiền tông Ấn Độ – Trung Hoa- Việt Nam”- NXB Tôn Giáo)

Tin Liên Quan