Kệ ngộ thiền của Tổ Phục Đà Mật Đa (vị tổ thiền tông đời thứ 9)


TỔ PHỤC ĐÀ MẬT ĐA, sanh sau Đức Phật nhập Niết Bàn 322 năm, cha là Phục Đà Vi Thùy, mẹ là Ưu Phả Thị, dòng TỲ Xá La, ở nước Đề Già. Khi mẹ sanh ra ngài 10 tuổi mà ngài không nói. Một hôm tổ Phật Đà NAN Đề đến nhà, gia đình đem sự việc trình với tổ, tổ bảo:

Đứa bé này đời trước nó thông minh lắm, ở trong Phật pháp nó có đại nguyện: Nếu tôi sanh ra chỗ nào thì tình phụ tử phu thê không ràng buộc, tôi sẽ xuất gia theo phật để giúp nhiều người giải thoát. Nghe tổ nói vậy nên gia đình xin tổ cho ngài theo tổ xuất gia và tổ chấp nhận.

Tổ Phật Đà Nan Đề nói với ngài:

Cha mẹ người đã đồng ý cho ngươi theo ta xuất gia, vậy ngươi hãy thưa thầy mình đi chứ

Ngài liền chắp tay thưa: Con kính chào sư phụ.

Ngài vừa thưa hỏi cả nhà và bà con ai cũng vui mừng, dồi nấu bữa cơm chay đãi tổ và tiễn ngài cùng tổ xuất gia.

Ngài được tổ cho học chữ đến năm 20 tuổi, một hôm tổ gọi ngài đến, đưa cho ngài bài kệ 12 câu ngài đọc:

Ngài đọc 12 câu kệ này nhiều ngày mà không thấy gì lạ, cứ lẩm bẩm hoài. Ba ngày sau ngài đang rửa chén, vô tình có cái chén bị rơi vào bể, tiếng chén rơi chúng đá kêu lên ngài nghe chết đứng, không còn biết mình là gì, cũng lúc ấy thân tâm ngài như mất. Khi bình thường trở lại ngài có làm kệ bằng 36 câu:

(Trích quyển :cuộc đời và ngộ đạo của 36 vị Tổ sư thiền tông Ấn Độ – Trung Hoa- Việt Nam”- NXB Tôn Giáo)

Tin Liên Quan