HÌNH THÀNH MỘT TRUNG ẤM THÂN.

 

Đức Phật dạy:

– Cái vỏ bọc của Tánh người, là cái vỏ bọc lớn có 16 thứ: Thọ, Tưởng, Hành, Thức, Tài, Sắc, Danh, Thực, Thùy, Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Ác, Kiến.

– 16 thứ này, mỗi cái có cái vỏ bọc nhỏ riêng, không có sự sống trong đó, mà chỉ là cái vỏ bọc trống không vậy thôi.

– Nguyên thủy, cái vỏ bọc Tánh người này, chỉ tiếp nhận tánh Phật từ trong Bể tánh thanh tịnh Phật giới vào thế giới loài người để làm sự sống.

– Tánh Phật đầu tiên bị hút qua cửa Hải Triều Âm của Tam giới và đưa vào của Hải Triều Âm của thế giới loài người. Sau đó, tánh Phật bị hút vào tử cung của người nữ và ngủ trong đó suốt 9 tháng 10 ngày.

Tử cung của người nữ có 3 công dụng:

– Một là nơi ngủ của tánh Phật.

– Hai là để tánh Phật quên hết những gì mà tánh Phật: Thấy, Nghe, Nói và Biết.

– Ba là nơi nuôi dưỡng tinh nam và noãn nữ thành là một thai nhi, để sau này thành là 1 con người.

– Khi tánh Phật vào tử cung của người nữ ngủ, tánh Phật được ẩn vào Trung tâm não bộ của thai nhi và hòa lẫn vào da thịt của thai nhi để làm sự sống.

Khi thai nhi đúng 9 tháng 10 ngày, theo quy luật luân hồi là nó phải ra ngoài tử cung của người nữ để thành là một đứa trẻ.

Đứa trẻ này, khi qua cửa hẹp của người nữ, nó bị ép lại, làm chấn động tánh Phật, tức khắc tánh Phật tự động la lên, làm Thấy, Nghe, Biết cũng thức dậy luôn.

Khi tánh Phật thức dậy:

Không thấy được.

Không nghe được.

Không nói được.

Không biết được.

Tánh Phật mới nhìn xung quanh thấy có 5 cửa:

*Một: 2 cửa con mắt.

*Hai: 1 cửa miệng.

*Ba: 2 cửa tai.

– Tánh Phật liền nhìn qua 2 cửa con mắt, thấy bên ngoài có rất nhiều hình ảnh, nhưng không biết gì.

– Tiếng động bên ngoài chui vào 2 lỗ tai, tánh Phật nghe, nhưng nghe không biết gì.

– Tánh Phật liền phát ra tiếng nói, mà nói không rõ lời.

Sau đó, tánh Phật:

– Tập thấy.

– Tập nghe.

– Tập nói.

– Tập biết.

Trước kia, tánh Phật tự hằng Thấy, hằng Nghe, hằng rung động để phát ra tiếng Nói và hằng Biết.

Nay đã quên hết!

Nên phải tập Thấy, Nghe, Nói và Biết lại.

Vì cái tập Thấy, Nghe, Nói và Biết này, nếu tánh Phật không lập đi lập lại nhiều lần thì tánh Phật sẽ quên.

Tại sao tánh Phật bị quên như vậy?

Vì tánh Phật bị cái vỏ bọc tánh người bao bọc lại nên tánh Phật phải bị quên. Cái vỏ bọc tánh người cấu tạo bằng điện từ Âm Dương; điện từ Âm Dương là loại điện từ luôn luân chuyển đi rất nhanh, nên tánh Phật vừa Thấy, Nghe, Nói và Biết, tức khắc bị quét đi nên quên hết.

Vì chỗ quên này, nên trong vỏ bọc tánh người có 1 cái kho thật lớn, gọi là “Tổng kho”. Trong cái Tổng kho này, có nhiều cái kho nhỏ, gọi là “Biệt kho”. Biệt kho này chứa từng phần của tánh Phật: Thấy, Nghe, Nói và Biết đem vào.

Chính vì tánh Phật đem vào Biệt kho này thì phải có người canh giữ.

Người canh giữ cái kho này là ai?

– Là Hành và Tri của tánh người, 2 phần này gọp lại gọi là “Người Nhập Xuất Truyền Tống Thức”.

– Hai người này có bổn phận như sau:

Một là, tánh Phật: Thấy, Nghe, Nói và Biết gì, Hành này có bổn phận đem vào.

Hai là, tánh Phật cần nhớ, Hành này đem ra.

Còn cái Tri có bổn phận luôn luôn nhớ những thứ mà Hành đem vào kho.

Chính cái kho này gọi là “Kho Tổng nghiệp” của 1 con người. Cũng chính cái kho Tổng nghiệp này nó dẫn đi 6 nơi và 1 nẻo:

* Sáu nơi gồm:

Các cõi Trời hoặc nước Tịnh Độ. Cõi Thần, tức A Tu La. Cõi Người. Cõi Ngạ quỷ. Cõi Súc sanh. Cõi Địa ngục. Và một biệt nẻo:

– Vào loài thực vật.

*Trung Ấm thân hình thành như sau:

Khi con người chết đi, là điện từ Âm Dương không còn bảo quản thân tứ đại được nữa, nên:

– Cái vỏ bọc tánh người cũng phải tan rã theo.

– Tánh Phật được thoát ra ngoài thân tứ đại và vỏ bọc của tánh người.

– Thoát ra ngoài vỏ bọc tánh người là cái Tổng kho nghiệp do tánh Phật sử dụng 16 thứ của tánh người tạo ra. Tức tánh Phật tự làm ra cái kho Tổng nghiệp này, nó kéo đi luân hồi theo sự ham muốn của tánh Phật.

Chính cái Tổng kho này nó là “Trung Ấm thân” đó. Vì sao gọi là Trung Ấm thân?

– Vì cái Tổng kho nghiệp này nó chứa lành hay dữ,  được điện từ Âm Dương cuốn hút đưa vào thân khác, nên gọi là Trung Ấm thân.

Đây là qui luật luân hồi nơi trái đất này vậy.

Đức Phật sử dụng Ngũ nhãn của Ngài nên thấy và biết rõ nguyên nhân sanh tử luân hồi, cũng như thoát ra ngoài qui luật sức hút của điện từ Âm Dương, nên Đức Phật dạy pháp môn Như Lai Thanh tịnh thiền để giúp cho loài người ai muốn thoát ra ngoài sức hút nhân quả luân hồi. Nhưng Đức Phật vừa dạy pháp môn này, ai cũng cho Đức Phật dạy đạo Tà.

TRÍCH QUYỂN “HUYỀN KÝ CỦA ĐỨC PHẬT TRUYỀN THEO DÒNG THIỀN TÔNG”.
NXB. TÔN GIÁO HÀ NỘI.

Tin Liên Quan