ĐỨC PHẬT KỂ NGÀI BỊ LUÂN HỒI TRONG TAM GIỚI

Đầu tiên tánh phật của ngài thành 1 con người Đức Phật kể:
Tánh của Như Lai tức của ta, ở trong bể Tánh Thanh Tinh, có quá nhiều vị phật thật lớn, nên có hỏi 1 vị phật: Lý do gì mà thân Phật lớn vậy? có vị Phật trả lời: Nếu tánh Phật nào muốn lớn như 1 vị Phật thì hãy vào thế giới loài người, luân chuyển đi đủ trong 1 Tam Giới, sau cùng trở lại bể tánh thanh tịnh sẽ lớn như 1 vị Phật. Thế là tánh Phật của ta tìm đường vào thế giới loài người, đầu tiên tìm đến lỗ đen vũ trụ, được lỗ đen này hút vào thế giới loài người.
Ta chu du khắp nơi, khi gặp 1 người nam và nữ đang giao hợp, ta lại gần xem, bất ngờ bị lực hút điện từ Âm của người nữ hút tánh Phật của ta vào tử cung của người nữ. Ta không còn, thấy, nghe, nói, biết nữa mà ngủ trong đó 9 tháng 10 ngày.
Sau 9 tháng 10 ngày tánh Phật của ta nằm gọn trong thân của đứa trẻ, khi đứa trẻ này được thân của người nữ sinh ra, ta chui qua 1 cái cửa hẹp. Vì cửa quá hẹp nên thân đứa trẻ này bị ép nhỏ lại làm động tánh Phật của ta, nên tự nhiên ta la lên. Cũng từ tiếng la đó, tánh thấy, nghe, nói, biết của ta thức dậy. Nhưng ta không còn thấy, nghe, nói, biết tự nhiên của tánh phật nữa, mà ta bị dính vào cơ thể của đứa trẻ này, các cái tánh của ta như:
– Thấy mà không biết gì.
– Tánh nghe mà nghe không biết gì.
– Tánh nói mà nói không biết gì.
– Tánh biết cũng không biết gì.
Vì sao 4 thứ tánh phật của ta bị quên như vậy? vì khi tánh Phật của ta chui vào đường tối đen, trong đường tối đen này không có ánh sáng, nên ta không thấy gì, giống như chui vào hang núi mà hang núi bịt kín vậy.
Tử cung của người nữ như sau:
Tử là chết hay quên, cung là phòng hay nơi rất tối.
vì vậy tánh Phật của ta vào trong tử cung này là phải quên đi những gì tánh phật trước kia thấy, nghe, nói, biết. Để chi vậy?
Để trong tử cung được yên, nuôi dưỡng tinh của người nam và noãn của người nữ, từ từ thành 1 thai nhi, 9 tháng, 10 ngày thai nhi đó được sinh ra .
Vì Tánh Phật của ta ngủ trong tử cung lâu ngày nên khi thai nhi sinh ra phải qua cửa hẹp, nên thân thai nhi bị bóp lại làm động tánh phật của ta, nên tánh phật của ta tỉnh ngủ và la lên.
Chính tiếng của ta la lên đó, cũng là lúc các tánh thấy, nghe, nói , biết của ta hoạt động lại. Nhưng vì các tánh này bị giam vào thân của thai nhi, nên tánh thấy, nghe, nói, biết của tánh phật bị mờ.
Khi thai nhi mang tánh phật của ta ra ngoài lỗ đen của người nữ, thai nhi này được đặt cho cái tên THIỆN PHÚC LAI, liền trở thành 1 đứa trẻ, mà Tánh phật của ta bị dính vào da thịt của đứa trẻ này, nên ta được gọi là tên THIỆN PHÚC LAI. Người sinh ra ta là mẹ Liễu An Anh, cha ta là Thiện Phúc Trường.
Vì Tánh phật của ta vào lỗ đen và ngủ trong tử cung của mẹ 1 thời gian dài nên không còn thấy nghe nói, biết như trước nữa. cũng gọi là chết hay quên.
Khi ta được mang tên là THIỆN PHÚC LAI rồi, được cha mẹ nuôi lớn và cho học làm thầy thuốc.
1 hôm ta hốt thuốc cho 1 người trung niên, ông có hỏi ta:
– Cậu là thầy thuốc hốt thuốc để trị bệnh cho người, vậy cậu có biết bệnh của cậu là gì không?
Một câu hỏi của vị trung niên ấy làm ta không hiểu nổi. Ta là người thanh niên 27 tuổi rất khỏe mạnh, mà ông trung niên ấy bảo ta có bệnh.
Tuy là 1 câu nói bình thường nhưng cứ làm ta suy nghĩ mãi, tối hôm đó ta thức đến nửa đêm mà không ngủ được. Bỗng ngủ quên lúc nào không hay, ta nằm mộng thấy việc rất kì lạ: Trước kia ta là tánh phật ở trong bể tánh thanh tịnh vì tò mò mới vào thế giới loài người xem thử, nên bị bút vào đây phải làm kiếp người. Nói tóm lại ta nhớ chuyện xưa không sót chút nào. Khi trời vừa sáng ta giật mình tỉnh giấc. Ta đem câu truyện này kể cho cha mẹ ta nghe và xin cha mẹ cho ta đi tu để trở về bể tánh thanh tịnh, cha mẹ ta đồng ý.
Vì ta nhớ chuyện xưa kia quá rõ, nên ta không cần ai giúp đỡ, tự ta tìm được trở về bể tánh thanh tịnh, nên ta có suy nghĩ như sau:
Ta tọa thiền dụng công ngồi ép cho thân ta khô kiệt để tánh phật của ta không còn bám dính thân người của ta nữa, ngày nào ta cũng thực hành như vậy, có lúc ta nghe như tánh phật của ta thoát được ra ngoài sắc thân của ta.
Ta thực hành như vậy suốt 60 năm, thân ta rất gầy còm mà tánh phật của ta cũng không thể thoát ra được sắc thân ta. Khi ta tròn 87 tuổi, thân ta bị chết, tánh người của ta bị hút vào 1 hành tinh không mầu sắc. Vừa đến hành tinh này, ta thấy có đôi trời nam, nữ đang giao hợp với nhau, ta niền bị hút vào lỗ đen của trời nữ này. Tức khắc những gì, thấy, nghe, nói, biết, đều bị quên hết.
Đến 9 ngàn 9 trăm năm, ta được sinh ra là 1 vị trời nam con, cha trời tên là THƯỞNG THÀNH ÂN, mẹ là PHIẾN ANH THU. Đặt cho ta cái tên là THƯỞNG THÀNH QUẬN.
Khi ta lớn lên có 4 việc:
Giao hợp với trời nữ sanh con, để tiếp nhận vở bọc tánh người từ loài người vãng sanh đến.
Tự do chu du khắp trong hành tinh vô sắc này.
Tọa thiền để hưởng niềm vui thanh tịnh.
Ăn uống trái cây hoa lá và nước được cấu tạo bằng điện từ âm dương không màu sắc có đầy khắp trong hành tinh vô sắc này.

TA TRỞ LẠI THẾ GIỚI LOÀI NGƯỜI LẦN THỨ NHẤT:
Trở lại thế giới loài người lần thứ nhất này, ta phải làm Trung Ấm Thân đợi đến 3 năm, mới vào bụng mẹ Phùng Ái Hiếu để quên đi những gì mà ta thấy và biết nơi cõi trời VÔ SẮC, và ngủ trong bụng mẹ 9 tháng 10 ngày được sinh ra. Cha ta là QUANG NHẬT MINH, ta được cha mẹ đặt cho cái tên QUANG NHẬT TRƯỜNG, khi lớn lên ta được tra mẹ cho đi học ngành thiên văn học.
Một hôm ta đang quan sát những vì tinh tú trên bầu trời, có 1 vị cao niên đến hỏi ta:
-Thầy là nhà thiên văn học vậy thầy có biết xung quanh hệ mặt trời có bao nhiêu trái đất như trái đất này không?
Một câu hỏi đúng với môn học của ta vậy mà ta không trả lời được, thật xấu hổ quá.
Ta mới trình thưa vị cao niên ấy:
Dạ cháu không biết vậy xin ngài có thể cho cháu biết được không?
Vị cao niên ấy trả lời : Có 6
Vị cao niên ấy bỏ đi không cho ta hỏi thêm gì nữa.
Cũng từ câu chuyện này khiến ta về nhà cứ suy nghĩ hoài, bỗng ta nhớ lại mà không rõ lắm, đầu tiên ta sống trong bể tánh thanh tịnh phật tánh, sau đó bị vào nơi thê giới loài người, dụng công tu thiền được vãng sanh đến cõi trời Vô Sắc, nay được trở lại thế giới loài người sống tiếp.
Ta được nhớ như vậy nên lần trở lại làm người này, ta phải làm sao để vỏ bọc tánh phật của ta thoát ra khỏi vỏ bọc tánh người để trở về bể tánh thanh tịnh, nên lần này ta phải cố hết sức để thoát ra vỏ bọc tánh người.
Ta sử dụng cái tưởng của tánh người để suy nghĩ: Phải làm phước thật nhiều, mơ tưởng cảnh đẹp.
Để cho vỏ bọc tánh người của ta đến đó vui chơi, nó quên đi sự giam dữ tánh phật của ta, để tánh phật của ra thoát ra vỏ bọc tánh người,
Ta thực hiện như vậy suốt 60 năm, khi thân người ta được 85 tuổi, thân người ta chết, liền được hút vào cõi trời HỮU SẮC, nơi có nhiều cảnh đẹp gấp 10 lần hành tinh này.
Khi tánh người của ta trở thành Trung Ấm Thân mang tánh phật của ta đến đây, đi tìm những trời nam và trời nữ đang giao hợp, Trung Ấm Thân chui vào tử cung của trời nữ để quên đi những chuyện trước kia. Khi được 90 năm, 1 ngàn ngày, ta được sinh ra, không còn nhớ sự mong trở về bể tánh thanh tịnh nữa, ta được cha mẹ nuôi lớn chỉ có 2 việc :
– Giao hợp với trời nữ để tiếp nhận Trung Ấm Thân từ loài người.
– Vui chơi và thưởng ngoạn, trong hành tinh này: Ăn uống là trái cây, hoa lá, nước sẵn có trong hành tinh Hữu Sắc này, do 12 màu sắc của điện từ âm dương tạo thành.

TRỞ LẠI THẾ GIỚI LOÀI NGƯỜI LẦN 2:
Khi hết tuổi thọ nơi cõi trời Hữu Sắc, ta phải trở lại thế giới loài người sống tiếp, lần này ta làm Trung Ấm Thân đến 6 năm mới chui được vào lỗ đen của mẹ PHÙNG ÁI HIẾU, cha là QUANG NHẬT MINH, ta được đặt cái tên là QUANG NHẬT TRƯỜNG, khi lớn lên ta được cha mẹ cho đi học luật . Một hôm có vị hỏi ta:
– Cậu là luật sư vậy cậu có biết tánh người của cậu là gì không?
Một câu hỏi bình thường, nhưng với tài hùng biện của ta, mà ta không trả lời được, thật hổ thẹn, nên ta cứ thắc mắc câu hỏi này, ta có trình với cha mẹ, cũng như ông, bà, chú, bác. Nhưng cũng không ai giải đáp được cho ta. Một hôm ta trực nhớ mang máng:
– Trước kia tánh phật của ta ở trong bể tánh thanh tịnh, vì tò mò vào thế giới loài người xem thử, nên bị hút vào tử cung mẹ và làm con của cha mẹ nên bị làm kiếp người. Sau đó ta dụng công tu thiền ép cho thân khô kiệt và tâm không còn suy nghĩ, nên được vãng sanh đến cõi trời Vô Sắc, sau 1 ngàn năm sống cõi trời Vô Vắc này, ta trở lại làm kiếp người.
Trở lại kiếp người ta lại dụng công mơ tưởng đến cảnh đẹp và được vãng sanh đến cõi trời Hữu Hắc sống 10 ngàn năm.
Khi ta nhớ như vậy nên ta không thể dụng công tu bất cứ pháp môn gì. Một hôm ta đến đền Ánh Thiên, thấy nhiều người cầu xin đấng Ánh Thiên, ta hỏi:
Đấng Ánh Thiên Này là ai mà quý vị lạy và cầu xin? nhiều người trả lời:
Là Thượng Đế. Chúng tôi lạy và cầu xin đấng ngài để lên sống nơi nước của ngài. Chúng tôi nghe nhiều thầy ở đây dạy: Ai muốn giải thoát hãy cầu lạy đấng Ánh Thiên, xin ngài rước lên nước của ngài ở, vì nước của ngài không có luân hồi.
Vì có quá nhiều người trả lời vậy, cũng như lời khẳng định của quý thầy nên ta quyết định làm 2 việc:
– Ngày nào cũng cầu xin Thượng Đế giúp ta rước về nước của ngài ở.
– Ta làm bao nhiêu cũng đem dâng hết lên quý thầy thay mặt thượng đế, để quý thầy trình lên thượng đế hiểu lòng ta.
Ta thực hiện như vậy nghiêm túc được 60 năm, khi được 85 tuổi ta chết, được vãng sanh đến cõi trời thượng đế. Khi ta vừa được hút vào cõi trời Thượng Đế, liền bị hút vào bụng mẹ THIỆN THU OANH và trời cha là LƯỠNG HÀNH THIỆN. Khi trời mẹ sinh ra ta ta không còn nhớ gì nữa. Ta ở trong bụng trời mẹ 100 năm, 100 ngày thì được sinh ra.
Ta lớn lên có 3 việc:
– Quan hệ với trời nữ sinh con, để tiếp nhận trung Ấm Thân từ loài người
– Được đi chu du khắp trong hành tinh này.
– Ngày nào cũng đến lạy vị chúa trời thượng đế 6 lần.

TRỞ LẠI THẾ GIỚI LOÀI NGƯỜI LẦN THỨ 3:
Hết tuổi thọ cõi Trời Dục Giới ta trở lại thế giới loài người, lần này ta làm Trung Ấm Thân 9 năm mới vào bụng mẹ NGUYỆT THANH ĐÀO, cha là LỮ PHÁT TÂN. Sau 9 tháng 10 ngày ta được sinh ra, được cha mẹ đặt cho cái tên là LỮ PHÁT NHIÊN. Lớn lên ta được cha mẹ cho học ngành văn trương, làm quan địa phương, có 1 cụ ông hỏi ta : Ngài là quan địa phương vậy ngài có biết làm cho dân hết khổ không?
Ta trầm ngâm 1 hồi lâu mà không trả lời được nên cụ ông nói:
-Việc nhỏ như vậy ngài không biết vậy làm quan phụ mẫu làm gì?
Cụ ông ấy bỏ đi, ta cứ miên man suy nghĩ lời nói của cụ, mấy ngày sau ta nghe nhiều người nói: Ai muốn giúp người khác hết khổ, thì phải làm từ thiện cho thật nhiều, cứ làm từ thiện thật nhiều thì tự nhiên phúc sẽ đến với mình, thì mình mới giúp được người khác hết khổ.
Ta nghe nhiều người nói như vậy, nên làm có bao nhiêu tiền cũng đem bố thí, được 30 năm. Cái lạ là ta càng bố thì ta càng khổ, nên tánh tình của ta hay sinh ra nóng giận, bực tức.
Một hôm ta thấy có anh lính đang đuổi bắt kẻ cướp, vì lòng ta lúc nào cũng nóng giận, nên cũng chạy theo bắt kẻ cướp để giao cho anh lính. Không ngờ ta bị tên cướp chém ta 1 dao rất nặng, ta liền chui vào miếu thần gần đó và trút hơi thở cuối cùng, nên ta tự nhiên thành 1 ông thần giữ miếu và sống ở miếu này đến 500 năm để ăn thức ăn mà loài người đem đến cúng.
Vì muốn loài người đem đến cúng nhiều, nên ta làm những truyện lạ để dụ những người mê tín đem của đến dâng cúng cho ta ăn.

 TRỞ LẠI LÀM NGƯỜI LẦN 4:
Khi hết tuổi thọ làm thần ta trở lại làm người, đợi đến 10 năm, mới được chui vào tử cung của mẹ LẢNH SONG THƯ, cha là LIÊN ĐẠT THỊNH, Trong tử cung của mẹ ta quên hết những gì ở cõi thần.
Khi được 9 tháng 10 ngày, ta sinh ra được đặt tên là LIÊN ĐẠT THÀNH
Kiếp người này ta không còn lí trí của 1 con người nữa, vì sao vậy? Vì tiềm thức của ta vẫn còn mơ màng bịa ra những chuyện không thật để dọa người khác kiếm ăn, nên ta trở thành 1 con người hung dữ và tàn ác, ai nhìn ta mà ta thấy ghét là ta chửi, nếu chống đối là ta đánh, có khi còn giết họ, bất kể người đó là quan quyền hay người tu hành, vì quá tàn ác nên ta bị quả báo phải đi vòng luân hồi cực thấp là súc sanh và địa ngục đến 4 tỉ 572 triệu năm.
Ta cũng nói thêm cho các ông rõ:
Khi ta đang làm người mà ta lười biếng, không thích lao động mà có tiền xài, ta tìm học vài câu kinh câu kệ, may mấy bộ đồ của mấy ông thầy tu mặc vào, cất 1 cái lều nhỏ, đứng ra dạy đạo cho người khác nghe. Mục đích là dụ những người khờ khạo đến nghe ta nói, để họ cúng tiền cho ta xài, mà không phải lao động mệt nhọc, chứ ta đâu có biết giác ngộc và giải thoát là sao. Cũng vì lười biếng mà muốn có tiền sài thích thiên hạ gọi là ông thầy nên ta làm vậy.
Không ngờ ta có lừa gạt 20 năm như vậy, mà ta phải làm hoa báo đến 2 tỷ 600 triệu năm mới trả xong nợ của những người mà ta lừa gạt, thật là khủng khiếp.

TRỞ LẠI LÀM NGƯỜI LẦN THỨ 5:
Sau khi ta bị luân hồi 7.352.116.000 ngàn năm, ta được trở lại làm người lần thứ 5. Ta được sinh vào gia đình nông dân giàu có thuộc dòng họ TRƯỜNG THẾ, suốt 25 đời, mà ta không nói ra 1 lời nào, ông bà cha mẹ, người thân ta tưởng ta bị câm, điếc.
Đến đời thứ 25 cha ta là Trường Thế Huỳnh còn mẹ ta là TRIỀN NGỌC THƯƠNG, ta là TRƯỜNG THẾ THÂN. khi ta được 24 tuổi. Đang làm ruộng đến giờ nghỉ trưa, ta vào gốc cây cổ thụ nghỉ. Ta định chợp mắt 1 chút rồi ra làm tiếp. Ngồi nghỉ dưới gốc cây ta có than như sau:
– Không lẽ ta bị giam trong tam giới này để bị đi trong luân hồi sinh tử mãi mãi hay sao?
Ta than vậy rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, trong giấc ngủ ta nằm mộng:
– Có vị rất cao lớn, mặc quần áo toàn màu vàng lóng lánh ánh hào quang, nói vơi ta:
+ Ta là Phật XƯA NHIÊN ĐĂNG, trước kia ta cũng như trường hợp của ngươi vậy, may mắn ta được ĐỨC PHẬT OAI ÂM VƯƠNG, dạy ta cách vượt ra Tam Giới luân hồi này. Hôm nay ta có nhiệm vụ dạy ngươi cách thoát ra ngoài Tam Giới luân hồi này, nhưng ở thế giới loài người ta không thể vào dạy ngươi được. vì sao vậy? – Vì thế giới loài người ta không thể ở lâu được. ta đến đây chỉ sử dụng rất ít điện từ quang để phân thân vào đây, nếu ta sử dụng nhiều điện từ Quang, thì điện từ âm dương sẽ mất công dụng của nó, rất nguy hiểm cho loài người nói riêng và Tam Giới nói chung.
Vì vậy ta dạy ngươi như sau:
– Năm nay ngươi 25 tuổi, kiếp này tuổi thọ là 80, tức còn trụ thế 55 năm nữa. Trong 55 năm này ngươi làm có bao nhiêu tiền phải đem bố thì mà phải thực hiện 2 điều như sau:
+ Khi đem tiền đi bố thí người nghèo khó, ngươi phải mong ước được sanh lên cõi trời ĐÂU SUẤT ĐÀ, và làm con vị chúa cai quản cõi trời này.
+ Khi ngươi đem của đi bố thí, tâm vật lý của ngươi phải tự nhiên thanh tịnh, tức không suy nghĩ 1 điều gì.
Vì sao ta dạy ngươi làm phước nhiều?
– Vì ngươi làm phước được nhiều như vậy có 3 nguyên do:
+ Người bố thí và thanh tịnh là hạnh của 1 vị bồ tát.
+ Phân nửa phước đức ngươi được làm con của vị chúa Thường Hộ Quân đang cai quản cõi trời ĐÂU SUẤT ĐÀ,
+ Phân nửa phước đức còn lại , khi ngươi trở lại thế giới loài người, ngươi được làm con của vua TỊNH PHẠN và HOÀNG HẬU MA DA
Nghe đến đây ta giật tỉnh thức giấc, về nhà thuật lại cho cha mẹ ta nghe cha mẹ ta rất mừng vì: Ta còn nhỏ tuổi mà biết làm từ thiện, không ngờ ta lại nghe và nói được.
Nên cha mẹ ta có dạy:
– Số tiền con làm ra đem để làm từ thiện, cha mẹ rất mừng nếu con cần thêm, cha mẹ sẽ cho. Số tiền cha mẹ giúp con. Trước để cám ơn trời, Phật đã giúp con hết câm điếc, sau để con toại nguyện những gì con mong ước.
Ta được ĐỨC PHẬT NHIÊN ĐĂNG dạy, cũng như sự ủng hộ của cha mẹ, nên việc làm từ thiện của ta rất thuận lợi.
Suốt 55 năm ta làm từ thiện, mọi việc đều suôn sẻ. Khi ta được 80 tuổi ta bị cảm lạnh rồi mất. Vỏ bọc TRUNG ẤM THÂN của ta được vãng sanh vào tử cung của trời mẹ là HOÀNG HẬU PHÚC HẠNH PHƯƠNG, ở cõi trời ĐÂU SUẤT ĐÀ.
Khi ta được sinh ra , cha của ta là chúa trời THƯỜNG HỘ QUÂN, đặt cho ta cái tên là THƯỜNG HỘ MINH.
Khi ta trưởng thành, ta cùng người hầu tên LỰC QUÁN ra ngoài hoàng thành du ngoại. Khi đến 1 khu vườn ta có gặp 1 vị tu sĩ đến nói với ta:
– Thái tử có biết tôi không?
Ta trả lời: Dạ con không biết ngài
Vị ấy nói : Thái tử có nhớ chuyện thủa xa xưa không?
Ta vừa nghe vị ấy nhắc chuyện xưa, ta liền nhớ lại chuyện ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG, nói với ta khi còn ở thế giới loài người, nên ta liền cúi chào và nói :
– Có phải ngài là ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG, mà đã dạy con khi còn ở thế giới loài người không?
Vị ấy gật đầu và xác nhận phải. ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG liền nói với ta:
– Thái tử về cung thưa trình với chúa cha và hoàng hậu, hằng ngày cho phép ta đến hoàng cung dạy thái tử đạo giải thoát. Khi nào học xong cũng là lúc thái tử phải trở lại nhân gian để nhập vào thai mẹ là hoàng hậu MA DA và được mang tên là thái tử TẤT ĐẠT ĐA.
Vâng lời Đức PHẬT ta về hoàng cung trình thưa chúa cha và mẫu hậu. ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG lấy danh hiệu là tu sĩ KIỀU ĐĂNG NHIÊN ngày nào cũng đến dạy ta về phương cách trở về bể tánh thanh tịnh.

(Trích trong quyển “Sách trắng thiền tông”- NXB Hồng Đức).

Tin Liên Quan