Đức Phật kể ngài bị luân hồi trong Tam Giới (phần 2)

logistics những vấn đề cơ bản


TRỞ LẠI THẾ GIỚI LOÀI NGƯỜI LẦN THỨ 3:
Hết tuổi thọ cõi Trời Dục Giới ta trở lại thế giới loài người, lần này ta làm Trung Ấm Thân 9 năm mới vào bụng mẹ NGUYỆT THANH ĐÀO, cha là LỮ PHÁT TÂN. Sau 9 tháng 10 ngày ta được sinh ra, được cha mẹ đặt cho cái tên là LỮ PHÁT NHIÊN. Lớn lên ta được cha mẹ cho học ngành văn trương, làm quan địa phương, có 1 cụ ông hỏi ta : Ngài là quan địa phương vậy ngài có biết làm cho dân hết khổ không?
Ta trầm ngâm 1 hồi lâu mà không trả lời được nên cụ ông nói:
-Việc nhỏ như vậy ngài không biết vậy làm quan phụ mẫu làm gì?
Cụ ông ấy bỏ đi, ta cứ miên man suy nghĩ lời nói của cụ, mấy ngày sau ta nghe nhiều người nói: Ai muốn giúp người khác hết khổ, thì phải làm từ thiện cho thật nhiều, cứ làm từ thiện thật nhiều thì tự nhiên phúc sẽ đến với mình, thì mình mới giúp được người khác hết khổ.
Ta nghe nhiều người nói như vậy, nên làm có bao nhiêu tiền cũng đem bố thí, được 30 năm. Cái lạ là ta càng bố thì ta càng khổ, nên tánh tình của ta hay sinh ra nóng giận, bực tức.
Một hôm ta thấy có anh lính đang đuổi bắt kẻ cướp, vì lòng ta lúc nào cũng nóng giận, nên cũng chạy theo bắt kẻ cướp để giao cho anh lính. Không ngờ ta bị tên cướp chém ta 1 dao rất nặng, ta liền chui vào miếu thần gần đó và trút hơi thở cuối cùng, nên ta tự nhiên thành 1 ông thần giữ miếu và sống ở miếu này đến 500 năm để ăn thức ăn mà loài người đem đến cúng.
Vì muốn loài người đem đến cúng nhiều, nên ta làm những truyện lạ để dụ những người mê tín đem của đến dâng cúng cho ta ăn.

 TRỞ LẠI LÀM NGƯỜI LẦN 4:
Khi hết tuổi thọ làm thần ta trở lại làm người, đợi đến 10 năm, mới được chui vào tử cung của mẹ LẢNH SONG THƯ, cha là LIÊN ĐẠT THỊNH, Trong tử cung của mẹ ta quên hết những gì ở cõi thần.
Khi được 9 tháng 10 ngày, ta sinh ra được đặt tên là LIÊN ĐẠT THÀNH
Kiếp người này ta không còn lí trí của 1 con người nữa, vì sao vậy? Vì tiềm thức của ta vẫn còn mơ màng bịa ra những chuyện không thật để dọa người khác kiếm ăn, nên ta trở thành 1 con người hung dữ và tàn ác, ai nhìn ta mà ta thấy ghét là ta chửi, nếu chống đối là ta đánh, có khi còn giết họ, bất kể người đó là quan quyền hay người tu hành, vì quá tàn ác nên ta bị quả báo phải đi vòng luân hồi cực thấp là súc sanh và địa ngục đến 4 tỉ 572 triệu năm.
Ta cũng nói thêm cho các ông rõ:
Khi ta đang làm người mà ta lười biếng, không thích lao động mà có tiền xài, ta tìm học vài câu kinh câu kệ, may mấy bộ đồ của mấy ông thầy tu mặc vào, cất 1 cái lều nhỏ, đứng ra dạy đạo cho người khác nghe. Mục đích là dụ những người khờ khạo đến nghe ta nói, để họ cúng tiền cho ta xài, mà không phải lao động mệt nhọc, chứ ta đâu có biết giác ngộc và giải thoát là sao. Cũng vì lười biếng mà muốn có tiền sài thích thiên hạ gọi là ông thầy nên ta làm vậy.
Không ngờ ta có lừa gạt 20 năm như vậy, mà ta phải làm hoa báo đến 2 tỷ 600 triệu năm mới trả xong nợ của những người mà ta lừa gạt, thật là khủng khiếp.

TRỞ LẠI LÀM NGƯỜI LẦN THỨ 5:
Sau khi ta bị luân hồi 7.352.116.000 ngàn năm, ta được trở lại làm người lần thứ 5. Ta được sinh vào gia đình nông dân giàu có thuộc dòng họ TRƯỜNG THẾ, suốt 25 đời, mà ta không nói ra 1 lời nào, ông bà cha mẹ, người thân ta tưởng ta bị câm, điếc.
Đến đời thứ 25 cha ta là Trường Thế Huỳnh còn mẹ ta là TRIỀN NGỌC THƯƠNG, ta là TRƯỜNG THẾ THÂN. khi ta được 24 tuổi. Đang làm ruộng đến giờ nghỉ trưa, ta vào gốc cây cổ thụ nghỉ. Ta định chợp mắt 1 chút rồi ra làm tiếp. Ngồi nghỉ dưới gốc cây ta có than như sau:
– Không lẽ ta bị giam trong tam giới này để bị đi trong luân hồi sinh tử mãi mãi hay sao?
Ta than vậy rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, trong giấc ngủ ta nằm mộng:
– Có vị rất cao lớn, mặc quần áo toàn màu vàng lóng lánh ánh hào quang, nói vơi ta:
+ Ta là Phật XƯA NHIÊN ĐĂNG, trước kia ta cũng như trường hợp của ngươi vậy, may mắn ta được ĐỨC PHẬT OAI ÂM VƯƠNG, dạy ta cách vượt ra Tam Giới luân hồi này. Hôm nay ta có nhiệm vụ dạy ngươi cách thoát ra ngoài Tam Giới luân hồi này, nhưng ở thế giới loài người ta không thể vào dạy ngươi được. vì sao vậy? – Vì thế giới loài người ta không thể ở lâu được. ta đến đây chỉ sử dụng rất ít điện từ quang để phân thân vào đây, nếu ta sử dụng nhiều điện từ Quang, thì điện từ âm dương sẽ mất công dụng của nó, rất nguy hiểm cho loài người nói riêng và Tam Giới nói chung.
Vì vậy ta dạy ngươi như sau:
– Năm nay ngươi 25 tuổi, kiếp này tuổi thọ là 80, tức còn trụ thế 55 năm nữa. Trong 55 năm này ngươi làm có bao nhiêu tiền phải đem bố thì mà phải thực hiện 2 điều như sau:
+ Khi đem tiền đi bố thí người nghèo khó, ngươi phải mong ước được sanh lên cõi trời ĐÂU SUẤT ĐÀ, và làm con vị chúa cai quản cõi trời này.
+ Khi ngươi đem của đi bố thí, tâm vật lý của ngươi phải tự nhiên thanh tịnh, tức không suy nghĩ 1 điều gì.
Vì sao ta dạy ngươi làm phước nhiều?
– Vì ngươi làm phước được nhiều như vậy có 3 nguyên do:
+ Người bố thí và thanh tịnh là hạnh của 1 vị bồ tát.
+ Phân nửa phước đức ngươi được làm con của vị chúa Thường Hộ Quân đang cai quản cõi trời ĐÂU SUẤT ĐÀ,
+ Phân nửa phước đức còn lại , khi ngươi trở lại thế giới loài người, ngươi được làm con của vua TỊNH PHẠN và HOÀNG HẬU MA DA
Nghe đến đây ta giật tỉnh thức giấc, về nhà thuật lại cho cha mẹ ta nghe cha mẹ ta rất mừng vì: Ta còn nhỏ tuổi mà biết làm từ thiện, không ngờ ta lại nghe và nói được.
Nên cha mẹ ta có dạy:
– Số tiền con làm ra đem để làm từ thiện, cha mẹ rất mừng nếu con cần thêm, cha mẹ sẽ cho. Số tiền cha mẹ giúp con. Trước để cám ơn trời, Phật đã giúp con hết câm điếc, sau để con toại nguyện những gì con mong ước.
Ta được ĐỨC PHẬT NHIÊN ĐĂNG dạy, cũng như sự ủng hộ của cha mẹ, nên việc làm từ thiện của ta rất thuận lợi.
Suốt 55 năm ta làm từ thiện, mọi việc đều suôn sẻ. Khi ta được 80 tuổi ta bị cảm lạnh rồi mất. Vỏ bọc TRUNG ẤM THÂN của ta được vãng sanh vào tử cung của trời mẹ là HOÀNG HẬU PHÚC HẠNH PHƯƠNG, ở cõi trời ĐÂU SUẤT ĐÀ.
Khi ta được sinh ra , cha của ta là chúa trời THƯỜNG HỘ QUÂN, đặt cho ta cái tên là THƯỜNG HỘ MINH.
Khi ta trưởng thành, ta cùng người hầu tên LỰC QUÁN ra ngoài hoàng thành du ngoại. Khi đến 1 khu vườn ta có gặp 1 vị tu sĩ đến nói với ta:
– Thái tử có biết tôi không?
Ta trả lời: Dạ con không biết ngài
Vị ấy nói : Thái tử có nhớ chuyện thủa xa xưa không?
Ta vừa nghe vị ấy nhắc chuyện xưa, ta liền nhớ lại chuyện ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG, nói với ta khi còn ở thế giới loài người, nên ta liền cúi chào và nói :
– Có phải ngài là ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG, mà đã dạy con khi còn ở thế giới loài người không?
Vị ấy gật đầu và xác nhận phải. ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG liền nói với ta:
– Thái tử về cung thưa trình với chúa cha và hoàng hậu, hằng ngày cho phép ta đến hoàng cung dạy thái tử đạo giải thoát. Khi nào học xong cũng là lúc thái tử phải trở lại nhân gian để nhập vào thai mẹ là hoàng hậu MA DA và được mang tên là thái tử TẤT ĐẠT ĐA.
Vâng lời Đức PHẬT ta về hoàng cung trình thưa chúa cha và mẫu hậu. ĐỨC PHẬT CỔ NHIÊN ĐĂNG lấy danh hiệu là tu sĩ KIỀU ĐĂNG NHIÊN ngày nào cũng đến dạy ta về phương cách trở về bể tánh thanh tịnh.

Tin Liên Quan