BÀI KỆ “ANH KHỜ”

Đức Phật có nói bài kệ tựa đề là “Anh khờ” để cho các đệ tử của Ngài cũng như loài người hậu thế nghe:

– Có một anh khờ

– Dùng dây trói buộc

– Buộc mình vào dây

– Siết cứng mình lại.

– Anh ta than khổ

– Cầu người đến mở

– Gở trói cho anh

– Người ngoài thấy vậy.

– Nói với anh ta

– Anh bỏ tay ra

– Dây trói bung ra

– Không bị trói nữa.

– Người ngoài nói vậy

– Anh chửi người nói

– Tôi nhờ mở trói

– Anh nói tào lao.

– Tưởng pháp chi hay

– Niệm câu thần chú

– Dụng công ngồi thiền

– Chư Phật cứu giúp.

– Bồ Tát hiển linh

– Cứu tôi mở trói

– Anh nói tầm bậy

– Để tôi ngồi thiền.

– Chắc chắn thoát được

– Ông là người điên!

– Đi khuất mắt tôi

– Tôi làm gì mặc kệ.

– Như Lai dạy rõ

– Loài người là thế

– Chỉ rõ đường ra

– Mà không chịu nghe.

– Cho mình là đúng

– Ngày đêm sáng tối

– Lạy lục cầu xin

– Giúp mình giải thoát.

– Không chịu học hỏi

– Người trí huệ chân

– Mà học bùa chú

– Niệm này niệm kia.

– Anh ta quá khờ

– Ai cũng sanh tử

– Tự cứu không được

– Cứu ai bây giờ.

– Như Lai chỉ dạy

– Chỉ cần “Dừng, Dứt”

– Dây trói bung ngay

– Tự nhiên giải thoát.

TRÍCH QUYỂN “HUYỀN KÝ CỦA ĐỨC PHẬT TRUYỀN THEO DÒNG THIỀN TÔNG”.
NXB. TÔN GIÁO HÀ NỘI.

Tin Liên Quan