Ai sống với phật tánh của chính mình thì không bị luân hồi, còn ai sống với tánh người thì bị đi trong lục đạo luân hồi

Bà cư sỹ Nam Thi Phương Vũ:

Từ chỗ ngồi đứng dậy đến trước Đức Phật quỳ gối chắp tay trình thưa:

Kính bách Đức Thế Tôn: Đức Thế Tôn đã báo cho chúng biết còn thời gian ngắn nữa Đức Thế Tôn sẽ nhập Niết Bàn. Trong chúng con ai có thắc mắc điều chi cứ hỏi, nếu không hỏi sau này không ai giải thích, do đó hôm nay con kính trình xin hỏi Đức Thế Tôn 1 ý như sau:

Đức Thế Tôn có dạy chúng con: Ai sống với phật tánh của chính mình thì không bị luân hồi, còn ai sống với tánh người thì bị đi trong lục đạo luân hồi.

Con chưa rõ thông lắm, kính xin Đức Thế Tôn tại sao vậy, kính xin Đức Thế Tôn dạy con?

Đức Phật dạy:

Này bà Nam Thi Phương Vũ:

Phật tánh là luôn lúc nào cũng thanh tịnh vì thanh tịnh nên không khởi nên những suy nghĩ, vì vậy mà sức hút nhân quả không hút được, nên bà không bị luân hồi.

Tánh người là tánh suy nghĩ và tưởng tượng, những thứ này là nguyên nhân tạo nhân duyên, do đó nhân quả mới hình thành. Nhờ hình thành mà làn sóng điện từ âm dương mới quét đi kéo đến chỗ bà suy nghĩ và tưởng ra đó.

Như Lai ví dụ thực tế cho bà dễ hiểu:

Như bà thích cái nhà đẹp, bà cố sức làm ra tiền, khi bà có đủ tiền rồi thì việc suy nghĩ và tưởng của bà sẽ thành tựu.

Bà Nam Thi Phương Vũ thưa hỏi tiếp:

Kính bạch Đức Thế Tôn: kính xin Đức Thế Tôn dạy thêm cho con về căn bản phật tánh, để khi có ai hỏi con nói lại cho họ nghe. Kính xin Đức Thế Tôn dạy con?

Đức Phật khen bà Nam Thi Phương Vũ và nói với ông A Nan Đà:

Này bà Nam Thi Phương Vũ Như Lai có lời khen và còn ông A Nan Đà và đại chúng hãy chú ý nghe cho rõ:

-Đây là 1 câu hỏi lợi ích cho tất cả các vị có mặt tại đây và các thế hệ sau. Đặc biệt sâu xa vào đời mạt thượng pháp: Chính câu hỏi này vào đời đó có người may mắn nhận được lại, người này phổ biến lại cho nhiều người biết như hôm nay, do đó người nào nhận được lời Như Lai dạy hôm nay, thì được cái lợi không gì bằng. Một lần nữa Như Lai có lời khen bà, Như Lai giải thích câu hỏi của bà như sau:

Phật tánh như sau:

Phật: trùm khắp không thiếu chỗ nào.

Tánh: Trong tánh gồm 6 thứ căn bản như sau:

1, Ý là chủ cho lên:

2, Ý thấy

3, Ý nghe

4, Ý nói

5, Ý biết: thấy, nghe, nói

6, Hành.

Hành này là do điện từ quang có tự nhiên trùm khắp trong phật giới để bảo tồn 5 thứ nói trên, vì là bảo tồn nên phải động mới bảo tồn được. Vì vậy Như Lai nói trong tánh có hành.

Sáu thứ trên nằm trong tánh, cái tánh này có đầy trong phật giới, nên Như Lai gọi chung là phật tánh. Phật tánh là như vậy thôi nên Như Lai gọi là chân như, tức cái như như chân thật.

Cái như như này không thêm không bớt, không thiếu cũng không thừa, chính phần này Như Lai dạy 5 anh em ông Kiều Trần Như và 4 người bạn đồng tu, họ triệt ngộ đạo thiền rồi, nên họ giúp Như Lai thành lập giáo đoàn đạo giác ngộ. Chỗ này không có ngôn từ gì để nói lên được, nhưng để cho nhiều người cùng biết nên Như Lai dùng ngôn từ của thế giới này để nói ra.

Như Lai đưa ý thấy để ví dụ cho bà hiểu:

-Khi ý thấy thanh tịnh là thấy của tánh phật

-Còn cái ý thấy, tiếp theo cái suy nghĩ và tưởng của tánh người, gọi là thấy vô minh, tức không sáng suốt.

Như lai tạm xếp 3 ngôi vị của thấy như sau:

Ngôi vị thứ nhất: Cái hằng thấy tự nhiên của ý là tánh thấy chân như.

Ngôi vị thứ 2: Cái hằng thấy của ý xuyên qua tánh người, gọi là tánh người thấy

Ngôi vị thứ 3: Cái thấy của tánh người là có 2 phần đối đãi:

1.Suy nghĩ và làm thiện, tức tự mình tạo nghiệp lành. Nghiệp lành này được lưu trữ trong vỏ bọc tánh người. Trong tánh người có cái kho chứa nghiệp lành. Để khi người này hết duyên sống nơi thế giới loài người, tùy theo nghiệp lành của người này tạo ra, nó tự động được hút vào vùng nào đó trong Tam giới để hưởng phước lành do mình ham muốn tạo ra đó.

2.Suy nghĩ và làm ác, tức tự mình tạo ra nghiệp dữ, nghiệp dữ này cũng được lưu trữ trong cái vỏ bọc của tánh người, nhưng vào cái kho ác. Khi con người hết duyên sống nơi thế giới loài người, tự động cái kho ác kéo người này xuống nơi tương ứng làm ác của người này để trả quả mà người này đã tạo ra.

Đây là quy luật nhân quả tự nhiên của thế giới này.

Trích trong quyển “Đức Phật dạy tu thiền tông”- NXB Tôn Giáo Hà Nội 2012

Tin Liên Quan