Chúng ta cúng dường 100 vị phật, không bằng cúng dường 1 đạo nhân vô tu vô chứng:

Trưởng ban quản trị chùa Thiền tông Tân Diệu có đọc cho chúng tôi nghe 1 đoạn trong Kinh Tứ Thập Nhị chương về cúng dường mà Đức Phật đã dạy:
-Chúng ta cúng dường 100 Tăng không giữ giới, không bằng cúng dường 1 vị Tăng giữ giới.
-Chúng ta cúng dường 100 Tăng giữ giới, không bằng cúng dường 1 vị A La Hán
-Chúng ta cúng dường 100 vị A La Hán, không bằng cúng dường 1 vị Bích Chi Phật.
-Chúng ta cúng dường 100 vị Bích Chi Phật, không bằng cúng dường một Đức Phật.
-Chúng ta cúng dường 100 vị Phật, không bằng cúng dường 1 “Đạo nhân Vô tu Vô chứng”.
Vậy vị “Đạo nhân vô tu vô chứng” này là ai mà lớn lao như vậy?
Hãy niệm Phật đi!
Sao bảo niệm Phật để về nước Cực Lạc là tham? Đừng vội.
Quý vị biết niệm Phật là niệm làm sao không?
Là niệm Nam Mô A Di Đà Phật đó.
Bởi vậy từ trước đến giờ chúng ta niệm như vậy cho nên cả ngàn năm nay cũng chưa thấy có ai được đạo cả!
Cái lỗi là chúng ta không chịu tìm hiểu kỹ coi niệm Phật là gì?
Nếu chúng ta niệm Nam mô A Di Đà Phật, niệm như thế có đúng là niệm Phật không?
Xét cho kỹ niệm như thế không phải là niệm Phật, mà gọi là kêu tên đức Phật A Di Đà.
Chữ niệm là nhớ, còn niệm Phật là nhớ Phật, nhớ Phật nào đây?
Đức Phật A Di Đà mình không thấy.
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thì đã tịch hơn 2550 năm rồi.
Còn vạn Đức Phật trong các Kinh mình không biết mặt mày ra sao.
Vì vậy chúng ta niệm hoài không được thành tựu, vì chúng ta làm sai lời đức Phật Thích Ca Mâu Ni và các Tổ sư Thiền tông đã dạy.
Quý vị niệm Phật mà thấy hình bóng Đức Phật A Di Đà, hay hình Đức Phật nào khác là quý vị tưởng tượng đó thôi. Chứ Đức Phật Thích Ca cũng như các Tổ sư Thiền tông đã dạy chúng ta rất rõ ràng, là khi chúng ta tu hành, nếu “gặp Phật phải giết Phật, gặp ma giết ma” mới tu hành đúng chánh pháp được, đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói đi nói lại:
-Ta là Phật đã thành, còn các ông là Phật sẽ thành.
Vì vậy nếu chúng ta niệm Phật mà nhớ Phật của chính chúng ta liên tục trong thời gian ngắn, tức lúc nào chúng ta cũng sống với ông Phật của chính mình, tức chúng ta là Phật rồi đó. Nếu chúng ta 1 ngày mà sống với ông Phật của ta 1 giờ thì chúng ta là Phật 1 giờ. Nếu sống với ông Phật của chúng ta mười giờ thì ta là ông Phật 10 giờ. Còn nếu chúng ta sống liên tục với ông Phật của chính chúng ta thì chúng ta là Phật rồi. Có nghĩa là chúng ta được trở về nguồn cội của chính chúng ta.
Đức phật Thích Ca Mâu Ni dạy:
Cội nguồn của chúng ta là Bể tánh thanh tịnh Phật tánh, cũng chính là “Đạo nhân vô tu vô chứng”, hay pháp thân thanh tịnh của chúng ta, cũng gọi là Bản lai diện mục của chúng ta vậy.
Vì vậy Đức Phật bảo:
Dù chúng ta có cúng dường hằng hà sa số các Đức Phật đi chăng nữa, cũng là phước báu bên ngoài, phước báu bên ngoài thì phải có hình tướng, có hình tướng thì phải sinh diệt.
Vì vậy Đức Phật bảo:
-“Phàm cái gì có hình tướng đều là hư dối”. Trở về được cái không hình tướng của chính mình, cái không hình tướng của chính mình đó, chính là “đạo nhân vô tu vô chứng”.
Vì vậy đức Phật và quý vị Tổ sư Thiền tông có dạy:
– Ai nhận được Tánh chân thật của chính mình, biết được Tánh chân thật của chính mình rồi, và sống với Tánh chân thật đó mới mong thành Phật được.
Nhiều vị tu mà quen sử dụng hình tướng rồi, nghe nói tu mà không sử dụng hình tướng, bảo là tu tà! Họ đâu biết rằng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, hoài bão của Ngài dạy lơi thế giới này là pháp môn Thanh tịnh thiền. Pháp môn Thanh tịnh thiền Đức Phật không dạy nơi kinh hay sách, mà ngài chỉ dạy riêng cho Tổ sư thiền thôi. Do đó người đọc nơi Kinh sách, không thể nào tìm thấy được, nếu vị nào có đại duyên sẽ nhận được dòng chảy của Mạch nguồn Thiền tông.
Vì chỗ đặc biệt đó nên người nào ham danh, lợi, địa vị, không thể nào biết được.

Trích trong quyển “Tu theo pháp môn nào của đạo Phật dễ giác ngộ” – Nhà xuất bản tôn giáo Hà Nội.

Tin Liên Quan